踏莎行

宋代 郭应祥
鹗离风尘,燕辞门户。翩然举翮轻飞去。当初自恨探春迟,而今岂解留春住。 花不重开,萍难再聚。垂杨只管牵离绪。直饶云雨梦阳台,梦回依旧无寻处。
è fēng chén   yàn mén piān rán qīng fēi dāng chū hèn tàn chūn chí   ér jīn jiě liú chūn zhù
huā chóng kāi   píng nán zài chuí yáng zhǐ guǎn qiān zhí ráo yún mèng yáng tái   mèng huí jiù xún chù