踏莎行

宋代 张抡
一道飞泉,来从何许。空山积翠无人处。潺_时和七弦琴,溟_忽散千岩雨。 不问春秋,何拘今古。清音一听忘千虑。缨尘濯尽百神闲,飘然襟袖思轻举。
dào fēi quán   lái cóng kōng shān cuì rén chù chán   _ shí xián qín   míng   _ sàn qiān yán
wèn chūn qiū   jīn qīng yīn tīng wàng qiān yīng chén zhuó jǐn bǎi shén xián   piāo rán jīn xiù qīng