踏莎行

宋代 徐俯
玉露团花,金风破雾。高台与上晴空去。举杯相属看前山,烟中乱叠青无数。 皓齿明眸,肌香体素。恼人正在秋波注。因何欲雨又还晴,歌声遏得行云住。
tuán huā   jīn fēng gāo tái shàng qíng kōng bēi xiāng zhǔ kàn qián shān   yān zhōng luàn dié qīng shù
hào chǐ 齿 míng móu   xiāng nǎo rén zhèng zài qiū zhù yīn yòu hái qíng   shēng è de xíng yún zhù