踏莎行
荷净波凉,草枯尘细,一年最是秋容易。生怜花鸭尽堪言,横塘冷煖真知未。
落寞吟情,刁骚凉吹,耽閒偏识愁滋味。白波浩荡指鸥天,红阑那角秋无际。
hé
荷
jìng
净
bō
波
liáng
凉
,
cǎo
草
kū
枯
chén
尘
xì
细
,
yī
一
nián
年
zuì
最
shì
是
qiū
秋
róng
容
yì
易
shēng
。
lián
生
huā
怜
yā
花
jǐn
鸭
kān
尽
yán
堪
héng
言
,
táng
横
lěng
塘
nuǎn
冷
zhēn
煖
zhī
真
wèi
知
未
。
luò
落
mò
寞
yín
吟
qíng
情
,
diāo
刁
sāo
骚
liáng
凉
chuī
吹
,
dān
耽
xián
閒
piān
偏
shí
识
chóu
愁
zī
滋
wèi
味
bái
。
bō
白
hào
波
dàng
浩
zhǐ
荡
ōu
指
tiān
鸥
hóng
天
,
lán
红
nà
阑
jiǎo
那
qiū
角
wú
秋
jì
无
际
。