踏莎行

宋代 李之仪
紫燕衔泥,黄莺唤友。可人春色暄晴昼。王孙一去杳无音,断肠最是黄昏后。 宝髻慵梳,玉钗斜溜。凭阑目断空回首。薄情何事不归来。谩教折尽庭前柳。
yàn xián   huáng yīng huàn yǒu rén chūn xuān qíng zhòu wáng sūn yǎo yīn   duàn cháng zuì shì huáng hūn hòu
bǎo yōng shū   chāi xié liū píng lán duàn kōng huí shǒu qíng shì guī lái mán jiào zhé jǐn tíng qián liǔ