踏莎行

宋代 李之仪
绿遍东山,寒归西渡。分明认得春来处。风轻雨细更愁人,高唐何在空朝暮。 离恨相寻,酒狂无素。柳条又折年时数。一番情味有谁知,断魂还送征帆去。
绿 biàn dōng shān   hán guī 西 fēn míng rèn de chūn lái chù fēng qīng gèng chóu rén   gāo táng zài kōng zhāo
hèn xiāng xún   jiǔ kuáng liǔ tiáo yòu zhé nián shí shù fān qíng wèi yǒu shéi zhī   duàn hún hái sòng zhēng fān