踏莎行
雪暗山明,溪深花藻。行人马上诗成了。归来闻说妙隆歌,金陵却比蓬莱渺。
宝镜慵窥,玉容空好。梁尘不动歌声悄。无人知我此时情,春风一枕松窗晓。
xuě
雪
àn
暗
shān
山
míng
明
,
xī
溪
shēn
深
huā
花
zǎo
藻
。
。
xíng
行
rén
人
mǎ
马
shàng
上
shī
诗
chéng
成
le
了
。
。
guī
归
lái
来
wén
闻
shuō
说
miào
妙
lóng
隆
gē
歌
,
jīn
金
líng
陵
què
却
bǐ
比
péng
蓬
lái
莱
miǎo
渺
。
。
bǎo
宝
jìng
镜
yōng
慵
kuī
窥
,
yù
玉
róng
容
kōng
空
hǎo
好
。
。
liáng
梁
chén
尘
bù
不
dòng
动
gē
歌
shēng
声
qiāo
悄
。
。
wú
无
rén
人
zhī
知
wǒ
我
cǐ
此
shí
时
qíng
情
,
chūn
春
fēng
风
yī
一
zhěn
枕
sōng
松
chuāng
窗
xiǎo
晓
。
。