踏莎行
铁马鸣檐,银蟾泻袗。含愁欲把清光吮。姮娥为我起微云,世间无物如君蠢。
衰也谁知,颓然自悯。晚风吹泪污栏楯。当时斑竹笑湘妃,如今更比湘妃轸。
tiě
铁
mǎ
马
míng
鸣
yán
檐
,
yín
银
chán
蟾
xiè
泻
zhěn
袗
。
。
hán
含
chóu
愁
yù
欲
bǎ
把
qīng
清
guāng
光
shǔn
吮
。
。
héng
姮
é
娥
wèi
为
wǒ
我
qǐ
起
wēi
微
yún
云
,
shì
世
jiān
间
wú
无
wù
物
rú
如
jūn
君
chǔn
蠢
。
。
shuāi
衰
yě
也
shéi
谁
zhī
知
,
tuí
颓
rán
然
zì
自
mǐn
悯
。
。
wǎn
晚
fēng
风
chuī
吹
lèi
泪
wū
污
lán
栏
shǔn
楯
。
。
dāng
当
shí
时
bān
斑
zhú
竹
xiào
笑
xiāng
湘
fēi
妃
,
rú
如
jīn
今
gèng
更
bǐ
比
xiāng
湘
fēi
妃
zhěn
轸
。
。