蹋碛

宋代 陆游
鬼门关外逢人日,蹋碛千家万家出。 竹枝残戚云不动,剑器联翩日将夕。 行人十有八九瘿,见惯何曾羞顾影。 江边沽酒沙上卧,峡口月出风吹醒。 人生未死信难知,憔悴夔州生鬓丝。 何日画船摇桂楫,西湖却赋探春诗?
guǐ mén guān wài féng rén   qiān jiā wàn jiā chū
zhú zhī cán yún dòng   jiàn lián piān jiāng
xíng rén shí yǒu jiǔ yǐng   jiàn guàn zēng xiū yǐng
jiāng biān jiǔ shā shàng   xiá kǒu yuè chū fēng chuī xǐng
rén shēng wèi xìn nán zhī   qiáo cuì kuí zhōu shēng bìn
huà chuán yáo guì   西 què tàn chūn shī