陶子见过草亭遂以留云名之大书刻木我亭增色爰赋二诗酬陶亦兼自意 其二

明代 李梦阳
茅亭自得陶公笔,尽日光芒动白虹。山泽不烦通地气,片云时起墨花中。
máo tíng táo gōng   jìn guāng máng dòng bái hóng shān fán tōng piàn   yún shí huā zhōng