桃州古田镈歌

金朝 李龏
老翁犁山田土中,获得昔人垦田器,似铎有柄,如钟不圜。 身长二尺径八寸,口薄腹厚唇微穿。颜色绀碧艳绿处,间有班红如血鲜。 形模古拙见者怪,铜性已变不复辨,疑是死铁兼顽铅。 老翁视为弃物委床下,一朝移出茅檐前,尘灰糠秕俱塞填。 乃有博雅识是古田镈,垂涎拂拭再三看,扣之尚觉声隐然。 水痕土色两相蚀,叹息不知铸自三代之何年。邀翁问所得,共入酒家保,买以十万青铜钱。 买来携归置几案,一架坐插青丝毡。图书钟鼎相联编,宝玩要使儿孙传。 自秦历汉以来此镈只在土,出世便苦无常主。博雅好事归泉台,可怜阅世亦如草头露,高堂山鬼不守护。 他家更有好古人,又以青钱易将去。
lǎo wēng shān tián zhōng   huò rén kěn tián   shì duó yǒu bǐng   zhōng huán  
shēn cháng èr chǐ jìng cùn   kǒu báo hòu chún wēi chuān 穿 yán gàn yàn chù 绿 jiān   yǒu bān hóng xuè xiān    
xíng zhuō jiàn zhě guài   tóng xìng biàn biàn   shì tiě jiān wán qiān  
lǎo wēng shì wéi wěi chuáng xià   zhāo chū máo yán qián   chén huī kāng sāi tián  
nǎi yǒu shí shì tián   chuí xián shì zài sān kàn   kòu zhī shàng jué shēng yǐn rán  
shuǐ hén liǎng xiāng shí   tàn zhī zhù sān dài zhī nián yāo wēng wèn suǒ de gòng   jiǔ jiā bǎo mǎi   shí wàn qīng tóng qián    
mǎi lái xié guī zhì àn   jià zuò chā qīng zhān shū zhōng dǐng xiāng lián biān bǎo   wán yào shǐ ér 使 sūn chuán    
qín hàn lái zhī zài   chū shì biàn 便 cháng zhǔ hǎo shì guī quán tái   lián yuè shì cǎo tóu gāo   táng shān guǐ shǒu    
jiā gèng yǒu hào rén   yòu qīng qián jiāng