桃源忆故人(五之三)

宋代 陆游
一弹指顷浮生过。堕甑元知当破。去去醉吟高卧。独唱何须和。 残年还我从来我。万里江湖烟舸。脱尽利名缰锁。世界元来大。
tán zhǐ qǐng shēng guò duò zèng yuán zhī dāng zuì yín gāo chàng
cán nián hái cóng lái wàn jiāng yān tuō jǐn míng jiāng suǒ shì jiè yuán lái