桃源忆故人 闻外归

明代 项佩
东风似惜离颜瘦。不计纱窗轻皱。吹得梅芽香透。才是郎归候。 屏山十二春依旧。买幅生绡重绣。花影双双当昼。莫遣离情又。
dōng fēng shì yán shòu shā chuāng qīng zhòu chuī méi xiāng tòu cái shì láng guī hòu
píng shān shí èr chūn jiù mǎi shēng xiāo zhòng xiù huā yǐng shuāng shuāng dāng zhòu qiǎn qíng yòu