桃源忆故人

宋代 朱敦儒
雨斜风横香成阵。春去空留春恨。欢少愁多因甚。燕子浑难问。 碧尖蹙损眉慵晕。泪湿燕支红沁。可惜海棠吹尽。又是黄昏近。
xié fēng héng xiāng chéng zhèn chūn kōng liú chūn hèn huān shǎo chóu duō yīn shén yàn zi hún nán wèn
jiān sǔn méi yōng yūn lèi shī 湿 yàn zhī hóng qìn hǎi táng chuī jǐn yòu shì huáng hūn jìn