桃源忆故人
渊门篱下黄金蕊,还共空尊憔悴。今古这般滋味,想得都相似。
牛山落日悲风起,回首旧欢无几。长夜清凉如水,独立星河里。
yuān
渊
mén
门
lí
篱
xià
下
huáng
黄
jīn
金
ruǐ
蕊
,
hái
还
gòng
共
kōng
空
zūn
尊
qiáo
憔
cuì
悴
jīn
。
gǔ
今
zhè
古
bān
这
zī
般
wèi
滋
xiǎng
味
,
dé
想
dōu
得
xiāng
都
sì
相
似
。
niú
牛
shān
山
luò
落
rì
日
bēi
悲
fēng
风
qǐ
起
,
huí
回
shǒu
首
jiù
旧
huān
欢
wú
无
jǐ
几
cháng
。
yè
长
qīng
夜
liáng
清
rú
凉
shuǐ
如
dú
水
,
lì
独
xīng
立
hé
星
lǐ
河
里
。