桃源忆故人
桃花乱落如红雨。闪下西城碧树。寂寞琐窗朱户。最是春深处。
一尊酒尽青山暮。楼外轻云犹渡。远水悠悠下住。流得年光去。
táo
桃
huā
花
luàn
乱
luò
落
rú
如
hóng
红
yǔ
雨
shǎn
。
xià
闪
xī
下
chéng
西
bì
城
shù
碧
jì
树
mò
。
suǒ
寂
chuāng
寞
zhū
琐
hù
窗
zuì
朱
shì
户
chūn
。
shēn
最
chù
是
春
深
处
。
yī
一
zūn
尊
jiǔ
酒
jǐn
尽
qīng
青
shān
山
mù
暮
lóu
。
wài
楼
qīng
外
yún
轻
yóu
云
dù
犹
yuǎn
渡
shuǐ
。
yōu
远
yōu
水
xià
悠
zhù
悠
liú
下
de
住
nián
。
guāng
流
qù
得
年
光
去
。