桃源忆故人

宋代 马子严
几年闲作园林主。未向梅花著语。雪后又开半树。风递幽香去。 断魂不为花间女。枝上青禽□诉。我是西湖处士。长恨芳时误。
nián xián zuò yuán lín zhǔ wèi xiàng méi huā zhù xuě hòu yòu kāi bàn shù fēng yōu xiāng
duàn hún wéi huā jiān zhī shàng qīng qín   shì 西 chǔ shì cháng hèn fāng shí