桃源忆故人

宋代 陆游
然如世外。予留七十日,被命参成都戎幕而去。临行徙倚竟日作桃源忆故人一首 斜阳寂历柴门闭。一点炊烟时起。鸡犬往来林外。俱有萧然意。 衰翁老去疏荣利。绝爱山城无事。临去画楼频倚。何日重来此。
rán shì wài liú shí   bèi mìng cān chéng róng ér lín xíng jìng zuò táo yuán rén shǒu
xié yáng chái mén diǎn chuī yān shí quǎn wǎng lái lín wài yǒu xiāo rán
shuāi wēng lǎo shū róng jué ài shān chéng shì lín huà lóu pín chóng lái