桃源行送张颉仲举归武陵

宋代 王令
山环环兮相围,溪乱乱兮涟漪。 花漫漫兮不极,路缭缭兮安之。 弃舟步岸兮欲进复疑,山平阜断兮忽得平原巨泽, 莽不知其东西。桑麻言言兮田野孔治, 风回地近兮将亦闻乎犬鸡。信有居者兮, 盍亦往而从之。语何为乎独秦, 服何为乎异时。见何惊兮遌错, 貌何野而栖迟。问何迂兮古昔, 听何感而喑噫。秦崩晋代兮河覆山移, 天颠地陷兮何有不知。上无君兮孰主, 下无令兮孰随。身群居而孰法, 子娶嫁而孰媒。既弃此而不用, 何久保而弗离。岂畏伏於乱世兮, 犹鱼潜而鸟栖。宁知君之为扰兮, 不知上之可依。岂惩薄而过厚兮, 遂笃信而忘欺。将久习以成俗兮, 亦耳目之无知。眷叙言之绸缪, 与欢意之依稀。及情终而礼阕, 忽回肠而念归。更酸频而惨頞, 叹异世之从容。惜暂遇之偶然, 嗟之离而莫同。舟招招而去岸, 帆冉冉以行风。豁山霭之披袪, 赫晓日之曈曨。惊回舟而返盼, 忽迳断而溪穷。目恍惚兮图画, 心輈张兮梦中。何一人之独悟, 遂万世之迷踪。惟天地之茫茫兮, 故神怪之或容。惟昔王之制治兮, 恶魑魅之人逢。逮後世之陵夷兮, 固人鬼之争雄。抑武陵之丽秀兮, 故水复而山重。及岸悬而磴绝, 人迹之不到兮,反疑与夫仙通。 君生其地兮,宜神气之所锺。 观颜面之峭峭兮,其秀犹有山水之余风。 悯斯民之无知兮,久鬼覆而仙蒙。 愿穷探兮远览,究非是之所从。 因高言而大唱,一洗世之昏聋。
shān huán huán xiāng wéi   luàn luàn lián  
huā màn màn   liáo liáo ān zhī  
zhōu àn jìn   shān píng duàn píng yuán  
mǎng zhī dōng 西 sāng yán yán tián kǒng zhì    
fēng huí jìn jiāng wén quǎn xìn yǒu zhě    
wǎng ér cóng zhī wéi qín    
wéi shí jiàn jīng è cuò    
mào ér chí wèn    
tīng gǎn ér yīn qín bēng jìn dài shān    
tiān diān xiàn yǒu zhī shàng jūn shú zhǔ    
xià lìng shú suí shēn qún ér shú    
zi jià ér shú méi ér yòng    
jiǔ bǎo ér wèi luàn shì    
yóu qián ér niǎo níng zhī jūn zhī wèi rǎo    
zhī shàng zhī chéng báo ér guò hòu    
suì xìn ér wàng jiāng jiǔ chéng    
ěr zhī zhī juàn yán zhī chóu móu    
huān zhī qíng zhōng ér què    
huí cháng ér niàn guī gèng suān pín ér cǎn è    
tàn shì zhī cóng róng zàn zhī ǒu rán    
jiē zhī ér tóng zhōu zhāo zhāo ér àn    
fān rǎn rǎn xíng fēng huō shān ǎi zhī    
xiǎo zhī tóng lóng jīng huí zhōu ér fǎn pàn    
jìng duàn ér qióng huǎng huà    
xīn zhōu zhāng mèng zhōng rén zhī    
suì wàn shì zhī zōng wéi tiān zhī máng máng    
shén guài zhī huò róng wéi wáng zhī zhì zhì    
è chī mèi zhī rén féng dǎi hòu shì zhī líng    
rén guǐ zhī zhēng xióng líng zhī xiù    
shuǐ ér shān zhòng àn xuán ér dèng jué    
rén zhī dào   fǎn xiān tōng  
jūn shēng   shén zhī suǒ zhōng  
guān yán miàn zhī qiào qiào   xiù yóu yǒu shān shuǐ zhī fēng  
mǐn mín zhī zhī   jiǔ guǐ ér xiān méng  
yuàn qióng tàn yuǎn lǎn   jiū fēi shì zhī suǒ cóng  
yīn gāo yán ér chàng   shì zhī hūn lóng