桃源行

宋代 汪藻
祖龙门外神传璧,方士犹言仙可得。 东行欲与羡门亲,咫尺蓬莱沧海隔。 那知平地有青云,只属寻常避世人。 关中日月空千古,花下山川长一身。 中原别后无消息,闻说胡尘因感昔。 谁教晋鼎判东西,却愧秦城限南北。 人间万事愈堪怜,此地当时亦偶然。 何事区区汉天子,种桃辛苦求长年。
lóng mén wài shén chuán   fāng shì yóu yán xiān  
dōng xíng xiàn mén qīn   zhǐ chǐ péng lái cāng hǎi  
zhī píng yǒu qīng yún   zhǐ shǔ xún cháng shì rén  
guān zhōng yuè kōng qiān   huā xià shān chuān zhǎng shēn  
zhōng yuán bié hòu xiāo xi   wén shuō chén yīn gǎn  
shuí jiào jìn dǐng pàn dōng 西   què kuì qín chéng xiàn nán běi  
rén jiān wàn shì kān lián   dāng shí ǒu rán  
shì hàn tiān   zhǒng táo xīn qiú cháng nián