桃源行
桃源春水流桃花,随流随堕层相加。出洞纡盘三百里,溪面见桃不见水。
柔轻摇荡如红绢,山光天色俱红染。渔人冲红一舟行,手撩红波飞红云。
秦人相见骇不识,童瞳婴肤皆桃赤。作语桃间脆禽鸣,步态桃瓣飏缤纷。
归来看世不惯熟,花气恶臭人恶俗。随行尚有洞中桃,及此如灼皆蜷焦。
苦思迷路安再至,渔人落落以忧死。高士逸兴诗人吁,桃源一见渺荒虚。
我来千载嗟更晚,望断桃源枯双眼。望所不能意转平,欲营桃源于吾心。
táo
桃
yuán
源
chūn
春
shuǐ
水
liú
流
táo
桃
huā
花
,
suí
随
liú
流
suí
随
duò
堕
céng
层
xiāng
相
jiā
加
chū
。
dòng
出
yū
洞
pán
纡
sān
盘
bǎi
三
lǐ
百
xī
里
,
miàn
溪
jiàn
面
táo
见
bú
桃
jiàn
不
shuǐ
见
水
。
róu
柔
qīng
轻
yáo
摇
dàng
荡
rú
如
hóng
红
juàn
绢
,
shān
山
guāng
光
tiān
天
sè
色
jù
俱
hóng
红
rǎn
染
yú
。
rén
渔
chōng
人
hóng
冲
yī
红
zhōu
一
xíng
舟
shǒu
行
,
liāo
手
hóng
撩
bō
红
fēi
波
hóng
飞
yún
红
云
。
qín
秦
rén
人
xiàng
相
jiàn
见
hài
骇
bù
不
shí
识
,
tóng
童
tóng
瞳
yīng
婴
fū
肤
jiē
皆
táo
桃
chì
赤
zuò
。
yǔ
作
táo
语
jiān
桃
cuì
间
qín
脆
míng
禽
bù
鸣
,
tài
步
táo
态
bàn
桃
yáng
瓣
bīn
飏
fēn
缤
纷
。
guī
归
lái
来
kàn
看
shì
世
bù
不
guàn
惯
shú
熟
,
huā
花
qì
气
è
恶
chòu
臭
rén
人
è
恶
sú
俗
suí
。
xíng
随
shàng
行
yǒu
尚
dòng
有
zhōng
洞
táo
中
jí
桃
,
cǐ
及
rú
此
zhuó
如
jiē
灼
quán
皆
jiāo
蜷
焦
。
kǔ
苦
sī
思
mí
迷
lù
路
ān
安
zài
再
zhì
至
,
yú
渔
rén
人
luò
落
luò
落
yǐ
以
yōu
忧
sǐ
死
gāo
。
shì
高
yì
士
xìng
逸
shī
兴
rén
诗
xū
人
táo
吁
,
yuán
桃
yī
源
jiàn
一
miǎo
见
huāng
渺
xū
荒
虚
。
wǒ
我
lái
来
qiān
千
zǎi
载
jiē
嗟
gèng
更
wǎn
晚
,
wàng
望
duàn
断
táo
桃
yuán
源
kū
枯
shuāng
双
yǎn
眼
wàng
。
suǒ
望
bù
所
néng
不
yì
能
zhuǎn
意
píng
转
yù
平
,
yíng
欲
táo
营
yuán
桃
yú
源
wú
于
xīn
吾
心
。