桃源行

唐代 王维
〔时年十九〕 渔舟逐水爱山春。 两岸桃花夹去(一作古)津。 坐看红树不知远。 行尽青溪不见人。 山口潜行始隈[阝奥]。 山开旷望旋平陆。 遥看一处攒云树。 近入千家散花竹。 樵客初传汉姓名。 居人未改秦衣服。 居人共住武陵源。 还从物外起田园。 月明松下房栊静(一作净)。 日出云中鸡犬喧。 惊(一作忽)闻俗客争来集。 竞引还家问都(一作乡)邑。 平明闾巷扫花开。 薄暮渔樵乘水入。 初因避地去人间。 及至(一作更闻)成仙遂(一作去)不还。 峡里谁知有人事。 世中遥望空云山。 不疑灵境难闻见。 尘心未尽思乡县。 出洞无论隔山水。 辞家终拟长游衍。 自谓经过旧不迷。 安知峰(一作岑)壑今来变。 当时知记入山深。 青溪几曲(一作度)到云林。 春来遍是桃花水。 不辩仙源河处寻。
shí nián shí jiǔ
zhōu zhú shuǐ ài shān chūn
liǎng àn táo huā jiā   zuò   jīn
zuò kàn hóng shù zhī yuǎn
xíng jǐn qīng jiàn rén
shān kǒu qián xíng shǐ wēi   ào   ]。
shān kāi kuàng wàng xuán píng
yáo kàn chù zǎn yún shù
jìn qiān jiā sàn huā zhú
qiáo chū chuán hàn xìng míng
rén wèi gǎi qín
rén gòng zhù líng yuán
hái cóng wài tián yuán
yuè míng sōng xià fáng lóng jìng   zuò jìng   )。
chū yún zhōng quǎn xuān
jīng   zuò   wén zhēng lái
jìng yǐn huán jiā wèn dōu   zuò xiāng  
píng míng xiàng sǎo huā kāi
qiáo chéng shuǐ
chū yīn rén jiān
zhì   zuò gèng wén   chéng xiān suì   zuò   hái
xiá shéi zhī yǒu rén shì
shì zhōng yáo wàng kōng yún shān
líng jìng nán wén jiàn
chén xīn wèi jìn xiāng xiàn
chū dòng lùn shān shuǐ
jiā zhōng cháng yóu yǎn
wèi jīng guò jiù
ān zhī fēng   zuò cén   jīn lái biàn
dāng shí zhī shān shēn
qīng   zuò   dào yún lín
chūn lái biàn shì táo huā shuǐ
biàn xiān yuán chù xún