桃源行

唐代 刘禹锡
渔舟何招招,浮在武陵水。拖纶掷饵信流去, 误入桃源行数里。清源寻尽花绵绵,踏花觅径至洞前。 洞门苍黑烟雾生,暗行数步逢虚明。俗人毛骨惊仙子, 争来致词何至此。须臾皆破冰雪颜,笑言委曲问人间。 因嗟隐身来种玉,不知人世如风烛。筵羞石髓劝客餐, 灯爇松脂留客宿。鸡声犬声遥相闻,晓色葱笼开五云。 渔人振衣起出户,满庭无路花纷纷。翻然恐失乡县处, 一息不肯桃源住。桃花满溪水似镜,尘心如垢洗不去。 仙家一出寻无踪,至今流水山重重。
zhōu zhāo zhāo   zài líng shuǐ tuō lún zhì ěr xìn liú  
táo yuán xíng shù qīng yuán xún jǐn huā mián mián   huā jìng zhì dòng qián
dòng mén cāng hēi yān shēng   àn xíng shù féng míng rén máo jīng xiān  
zhēng lái zhì zhì jiē bīng xuě yán   xiào yán wěi wèn rén jiān
yīn jiē yǐn shēn lái zhǒng   zhī rén shì fēng zhú yán xiū shí suǐ quàn cān  
dēng ruò sōng zhī liú 宿 shēng quǎn shēng yáo xiāng wén   xiǎo cōng lóng kāi yún
rén zhèn chū   mǎn tíng huā fēn fēn fān rán kǒng shī xiāng xiàn chù  
kěn táo yuán zhù táo huā mǎn shuǐ shì jìng   chén xīn gòu
xiān jiā chū xún zōng   zhì jīn liú shuǐ shān chóng chóng