桃源图

明代 龚敩
桃源之景清且閒,秦人避世居其间。奇踪一撇不复见,但见万叠皆云山。 当时岂不恋乡土,急欲逃生免愁苦。初期一去即来归,岂谓家成遂终古。 梯空涉险身忘疲,提携襁负声嚘咿。豁然世外得绝境,太朴未凿无浇漓。 良田可耕樵可牧,香稻堪炊酒堪熟。明年春雨长桑麻,剩种红桃满溪谷。 桃花开后知春深,莺啼燕语花阴阴。飞英不合泛流出,勾引渔子来相寻。 山翁渔子不相识,倚棹相看问畴昔。炎祚承平八百秋,更无人解传消息。 衣冠俎豆将无同,送迎犹是秦人风。黄鸡白酒可留客,归心不用殊匆匆。 尽醉姑留一宵住,明日相辞出山去。扶舟傍岸觅来踪,水阔山高不知处。
táo yuán zhī jǐng qīng qiě xián   qín rén shì jiān zōng piě jiàn dàn   jiàn wàn dié jiē yún shān    
dāng shí liàn xiāng   táo shēng miǎn chóu chū lái guī   wèi jiā chéng suì zhōng    
kōng shè xiǎn shēn wàng   xié qiǎng shēng yōu huò rán shì wài jué jìng tài   piáo wèi záo jiāo    
liáng tián gēng qiáo   xiāng dào kān chuī jiǔ kān shú míng nián chūn cháng sāng shèng   zhǒng hóng táo mǎn    
táo huā kāi hòu zhī chūn shēn   yīng yàn huā yīn yīn fēi yīng fàn liú chū gōu   yǐn lái xiāng xún    
shān wēng xiāng shí   zhào xiāng kàn wèn chóu yán zuò chéng píng bǎi qiū gèng   rén jiě chuán xiāo xi    
guān dòu jiāng tóng   sòng yíng yóu shì qín rén fēng huáng bái jiǔ liú guī   xīn yòng shū cōng cōng    
jìn zuì liú xiāo zhù   míng xiāng chū shān zhōu bàng àn lái zōng shuǐ   kuò shān gāo zhī chù