桃源图

唐代 韩愈
神仙有无何渺茫,桃源之说诚荒唐。流水盘回山百转, 生绡数幅垂中堂。武陵太守好事者,题封远寄南宫下。 南宫先生忻得之,波涛入笔驱文辞。文工画妙各臻极, 异境恍惚移于斯。架岩凿谷开宫室,接屋连墙千万日。 嬴颠刘蹶了不闻,地坼天分非所恤。种桃处处惟开花。 川原近远蒸红霞。初来犹自念乡邑,岁久此地还成家。 渔舟之子来何所,物色相猜更问语。大蛇中断丧前王, 群马南渡开新主。听终辞绝共凄然,自说经今六百年。 当时万事皆眼见,不知几许犹流传。争持酒食来相馈, 礼数不同樽俎异。月明伴宿玉堂空,骨冷魂清无梦寐。 夜半金鸡啁哳鸣,火轮飞出客心惊。人间有累不可住, 依然离别难为情。船开棹进一回顾,万里苍苍烟水暮。 世俗宁知伪与真,至今传者武陵人。
shén xiān yǒu miǎo máng   táo yuán zhī shuō chéng huāng táng liú shuǐ pán huí shān bǎi zhuǎn  
shēng xiāo shù chuí zhōng táng líng tài shǒu hào shì zhě   fēng yuǎn nán gōng xià
nán gōng xiān sheng xīn zhī   tāo wén wén gōng huà miào zhēn  
jìng huǎng jià yán záo kāi gōng shì   jiē lián qiáng qiān wàn
yíng diān liú jué liǎo wén   chè tiān fèn fēi suǒ zhǒng táo chù chù wéi kāi huā
chuān yuán jìn yuǎn zhēng hóng xiá chū lái yóu niàn xiāng   suì jiǔ hái chéng jiā
zhōu zhī lái suǒ   xiàng cāi gèng wèn shé zhōng duàn sàng qián wáng  
qún nán kāi xīn zhǔ tīng zhōng jué gòng rán   shuō jīng jīn liù bǎi nián
dāng shí wàn shì jiē yǎn jiàn   zhī yóu liú chuán zhēng chí jiǔ shí lái xiāng kuì  
shù tóng zūn yuè míng bàn 宿 táng kōng   lěng hún qīng mèng mèi
bàn jīn zhāo zhā míng   huǒ lún fēi chū xīn jīng rén jiān yǒu lèi zhù  
rán bié nán wéi qíng chuán kāi zhào jìn huí   wàn cāng cāng yān shuǐ
shì níng zhī wěi zhēn   zhì jīn chuán zhě líng rén