桃源篇

唐代 权德舆
小年尝读桃源记,忽睹良工施绘事。岩径初欣缭绕通, 溪风转觉芬芳异。一路鲜云杂彩霞,渔舟远远逐桃花。 渐入空濛迷鸟道,宁知掩映有人家。庞眉秀骨争迎客, 凿井耕田人世隔。不知汉代有衣冠,犹说秦家变阡陌。 石髓云英甘且香,仙翁留饭出青囊。相逢自是松乔侣, 良会应殊刘阮郎。内子闲吟倚瑶瑟,玩此沈沈销永日。 忽闻丽曲金玉声,便使老夫思阁笔。
xiǎo nián cháng táo yuán   liáng gōng shī huì shì yán jìng chū xīn liáo rào tōng  
fēng zhuǎn jué fēn fāng xiān yún cǎi xiá   zhōu yuǎn yuǎn zhú táo huā
jiàn kōng méng niǎo dào   níng zhī yǎn yìng yǒu rén jiā páng méi xiù zhēng yíng  
záo jǐng gēng tián rén shì zhī hàn dài yǒu guān   yóu shuō qín jiā biàn qiān
shí suǐ yún yīng gān qiě xiāng   xiān wēng liú fàn chū qīng náng xiāng féng shì sōng qiáo  
liáng huì yīng shū liú ruǎn láng nèi xián yín yáo   wán shěn shěn xiāo yǒng
wén jīn shēng   biàn 便 shǐ 使 lǎo