桃源洞

清代 顾鉴
路问桃花源,遥指白马渡。晻蔼云气深,秦人从此去。 秦人去千载,白云长自护。何年灵境开,花源忽呈露。 从此传人间,物外感生聚。我来已深冬,不见桃花雨。 林深水无源,水绕山回互。草木净余芳,鱼鸟适幽趣。 仿佛鸡犬声,远出云中树。奇踪托杳渺,欲觅曾无路。 嗟彼武陵渔,津逮仍迷误。为问避世人,高举将焉赴。 渊明结妙想,孤怀聊自寓。寓言非人间,惝恍何所慕。
wèn táo huā yuán   yáo zhǐ bái ǎn ǎi yún shēn qín   rén cóng    
qín rén qiān zǎi   bái yún zhǎng nián líng jìng kāi huā   yuán chéng    
cóng chuán rén jiān   wài gǎn shēng lái shēn dōng   jiàn táo huā    
lín shēn shuǐ yuán   shuǐ rào shān huí cǎo jìng fāng   niǎo shì yōu    
fǎng 仿 quǎn shēng   yuǎn chū yún zhōng shù zōng tuō yǎo miǎo   céng    
jiē líng   jīn dǎi réng wèi wèn shì rén gāo   jiāng yān    
yuān míng jié miào xiǎng   huái 怀 liáo yán fēi rén jiān chǎng   huǎng suǒ