桃源道中用邢子中丈旧韵
山川曾是避秦余,何得真成画不如。
想象曾闻昔所赋,经行为记我今初。
欲知赋役无逃遁,看取耕桑映密疏。
雨笠烟蓑春正好,盍抛手板便从渠。
shān
山
chuān
川
céng
曾
shì
是
bì
避
qín
秦
yú
余
,
hé
何
de
得
zhēn
真
chéng
成
huà
画
bù
不
rú
如
。
xiǎng
想
xiàng
象
céng
曾
wén
闻
xī
昔
suǒ
所
fù
赋
,
jīng
经
xíng
行
wéi
为
jì
记
wǒ
我
jīn
今
chū
初
。
yù
欲
zhī
知
fù
赋
yì
役
wú
无
táo
逃
dùn
遁
,
kàn
看
qǔ
取
gēng
耕
sāng
桑
yìng
映
mì
密
shū
疏
。
yǔ
雨
lì
笠
yān
烟
suō
蓑
chūn
春
zhèng
正
hǎo
好
,
hé
盍
pāo
抛
shǒu
手
bǎn
板
biàn
便
cóng
从
qú
渠
。