陶氏三节妇诗

元代 刘崧
往年兵入台州府,劫掠州人尽荼苦。陶家一妇偕二女,捐命俱能保真素。 孟也夫亡十八年,姑死未葬有柩停堂前,日夜号泣相弃捐。 忽然被执发怒骂,宁死白刃骈首地下从姑还。季也嫁夫才一月,走陷淤泥信颠蹶。 香裾未许污妖尘,腾入深池竟沦没。妇本名淑身姓王,心知事急有子不得将。 抱儿属姆还夫婿,被发狂走茫无方。一朝见梦嫁时婢,我在南邻井中毙,井中亦有簪与珥。 陶君求之果如识,妇人英爽乃如此。丈夫腼颜胡不尔,我为此诗良有以。 一歌陶家女,再歌陶家妇。一门贞节世所稀,信是名家足贤姱。 君不见金华宋太史,特笔作传藏天府,要使清风激千古。
wǎng nián bīng tāi zhōu   jié lüè zhōu rén jǐn táo jiā xié èr   juān mìng néng bǎo zhēn
mèng wáng shí nián   wèi zàng yǒu jiù tíng táng qián   hào xiāng juān
rán bèi zhí   níng bái rèn pián shǒu xià cóng hái jià cái yuè   zǒu xiàn xìn diān jué
xiāng wèi yāo chén   téng shēn chí jìng lún běn míng shū shēn xìng wáng   xīn zhī shì yǒu zi jiāng
bào ér shǔ hái 婿   bèi kuáng zǒu máng fāng zhāo jiàn mèng jià shí   zài nán lín jǐng zhōng   jǐng zhōng yǒu zān ěr
táo jūn qiú zhī guǒ shí   rén yīng shuǎng nǎi zhàng miǎn yán ěr   wèi shī liáng yǒu
táo jiā   zài táo jiā mén zhēn jié shì suǒ   xìn shì míng jiā xián kuā
jūn jiàn jīn huá sòng tài shǐ   zuò chuán cáng tiān   yào shǐ 使 qīng fēng qiān