陶然亭

唐代 张鸿
一墩出万苇,上有数间屋。丹青既狼藉,舍宇亦攒簇。 入门有僧迎,睅目复皤腹。犊鼻作佣保,所异顶发秃。 合掌为导引,惟思馀酒肉。中堂聚达官,脱帽易朝服。 指点风景美,惜哉今直宿。旁舍二三子,啸咏开吟轴。 自负雅逸才,得享清净福。酒酣合席饮,尊严恣干黩。 或求说项斯,或学佞王肃。浩浩人海中,万辈竞追逐。 文人擅妙语,点染成雅筑。传流逾百载,此亭清且淑。 独有西山青,含笑甘幽独。
dūn chū wàn wěi   shàng yǒu shù jiān dān qīng láng   shě cuán
mén yǒu sēng yíng   hàn zuò yōng bǎo   suǒ dǐng
zhǎng wèi dǎo yǐn   wéi jiǔ ròu zhōng táng guān   tuō mào cháo
zhǐ diǎn fēng jǐng měi   zāi jīn zhí 宿 páng shè èr sān   xiào yǒng kāi yín zhóu
cái   xiǎng qīng jìng jiǔ hān yǐn   zūn yán gàn
huò qiú shuì xiàng   huò xué nìng wáng hào hào rén hǎi zhōng   wàn bèi jìng zhuī zhú
wén rén shàn miào   diǎn rǎn chéng zhù chuán liú bǎi zǎi   tíng qīng qiě shū
yǒu 西 shān qīng   hán xiào gān yōu