陶九嫂

金朝 杨奂
勿轻钗与笄,勿贱裙与襦。柘皋一女子,健胜百丈夫。 家住庐州东,库藏饶金珠。天阴夜抹漆,暴客萌觊觎。 胠箧不足较,父兄罹刳屠。女年十五六,以色竟见驱。 捕捉星火急,亡命洞庭湖。既为陶家妇,九嫂从渠呼。 寝息风浪中,四邻唯菰蒲。琴瑟未免合,积久产二雏。 春秋祭享绝,对面佯悲吁。向来郎鬓黑,漂泊生白须。 身后乏寸土,奈我子母孤。干戈又换世,幸在昔廛区。 何当决归□,卒岁容相娱。闻语略不疑,意谓痴且愚。 锐然□轻舟,携抱登长涂。青毡复旧物,水陆多膏腴。 女儿拜夫前,灵贶焉可诬。儿初有秘祝,欲答神□扶。 绐郎俟西祠,径往公府趋。画地诉首尾,曾不□锱铢。 官长怒咆哮,俄顷就执俘。械杻满虮虱,□□临街衢。 使女坐其旁,笑颊如施朱。自推二□□,□请加锧鈇。 官曰产尔腹,颇亦怜呱呱。女□□□种,不可谓不辜。 环观交感泣,猛烈今古无。□事鬼神畏,失机或斯须。 甘露若训注,反遭□□图。政类窦桂娘,儿同心实殊。 隐忍寂寞滨,岂甘盗贼污。白玉投青泥,至宝终莫渝。 此雠若不雪,何以见鸟乌。一息传万口,南北通燕吴。 夫愿女为妇,妇愿女为姑。绿林肝胆寒,低头羞穿窬。 佳人固不幸,能还谁尔拘。何事原巨先,遂使轻侠徒。
qīng chāi   jiàn qún zhè gāo   jiàn shèng bǎi zhàng
jiā zhù zhōu dōng   cáng ráo jīn zhū tiān yīn   bào méng
qiè jiào   xiōng nián shí liù   jìng jiàn
zhuō xīng huǒ   wáng mìng dòng tíng wèi táo jiā   jiǔ sǎo cóng
qǐn fēng làng zhōng   lín wéi qín wèi miǎn   jiǔ chǎn èr chú
chūn qiū xiǎng jué   duì miàn yáng bēi xiàng lái láng bìn hēi   piāo shēng bái
shēn hòu cùn   nài gān yòu huàn shì   xìng zài chán
dāng jué guī     suì róng xiāng wén lüè   wèi chī qiě
ruì rán   qīng zhōu   xié bào dēng cháng qīng zhān jiù   shuǐ duō gāo
ér bài qián   líng kuàng yān ér chū yǒu zhù   shén  
dài láng 西   jìng wǎng gōng huà shǒu wěi   céng   zhū
guān zhǎng páo xiào   é qǐng jiù zhí xiè chǒu mǎn shī       lín jiē
shǐ 使 zuò páng   xiào jiá shī zhū tuī èr         qǐng jiā zhì
guān yuē chǎn ěr   lián       zhǒng   wèi
huán guān jiāo gǎn   měng liè jīn   shì guǐ shén wèi   shī huò
gān ruò xùn zhù   fǎn zāo     zhèng lèi dòu guì niáng   ér tóng xīn shí shū
yǐn rěn bīn   gān dào zéi bái tóu qīng   zhì bǎo zhōng
chóu ruò xuě   jiàn niǎo chuán wàn kǒu   nán běi tōng yàn
yuàn wèi   yuàn wèi 绿 lín gān dǎn hán   tóu xiū chuān 穿
jiā rén xìng   néng hái shuí ěr shì yuán xiān   suì shǐ 使 qīng xiá