陶节妇诗

明代 袁凯
维费荣敏,江夏启封。 何以世家,户侯县公。 抑抑节妇,实维其孙。 始由旧姻,遂此新婚。 翁亦大族,内外百口。 爰觌令仪,具曰贤妇。 其贤维何,孝于姑嫜。 凡百之为,敬恭是将。 夫良妻柔,敬之如宾。 雍雍闺门,曾无间言。 姻亲之间,岁时问遗。 榛栗枣修,罔敢遗坠。 孰司其权,降此后灾。 昔如雨龙,相随以飞。 如何中途,羽翼忽乖。 又如黄鹄,雍雍喈喈。 一失其雄,雌将畴依?亦既逝矣,家亦毁矣。 茕茕孤嫠,将复何倚。 婉婉弱女,索索空宇。 载枝载梧,越此寒暑。 维此寒暑,厥维艰哉。 人维我忧,我宁叹嗟。 如彼之白,涅亦不缁。 如彼之坚,磨亦不亏,蓬首布衣,多历年所。 不懈不怠,有进无阻。 天相厥德,女既有家。 庶几其门,不堕以遐。 昔闻共姜,之死靡慝。 亦有孝妇,终养不惑。 人亦有言,千载一时。 欲知古人,视此后来。 山则有杞,隰则有芷。 温温淑人,百福是履。 我歌此诗,可配《国风》。 实而不浮,观者是恭。
wéi fèi róng mǐn   jiāng xià fēng  
shì jiā   hóu xiàn gōng  
jié   shí wéi sūn  
shǐ yóu jiù yīn   suì xīn hūn  
wēng   nèi wài bǎi kǒu  
yuán lìng   yuē xián  
xián wéi   xiào zhāng  
fán bǎi zhī wèi   jìng gōng shì jiāng  
liáng róu   jìng zhī bīn  
yōng yōng guī mén   céng jiàn yán  
yīn qīn zhī jiān   suì shí wèn  
zhēn zǎo xiū   wǎng gǎn zhuì  
shú quán   jiàng hòu zāi  
lóng   xiāng suí fēi  
zhōng   guāi  
yòu huáng   yōng yōng jiē jiē  
shī xióng   jiāng chóu   shì   jiā huǐ  
qióng qióng   jiāng  
wǎn wǎn ruò   suǒ suǒ kōng  
zài zhī zài   yuè hán shǔ  
wéi hán shǔ   jué wéi jiān zāi  
rén wéi yōu   níng tàn jiē  
zhī bái   niè  
zhī jiān   kuī   péng shǒu   duō nián suǒ  
xiè dài   yǒu jìn  
tiān xiàng jué   yǒu jiā  
shù mén   duò xiá  
wén gòng jiāng   zhī  
yǒu xiào   zhōng yǎng huò  
rén yǒu yán   qiān zǎi shí  
zhī rén   shì hòu lái  
shān yǒu   yǒu zhǐ  
wēn wēn shū rén   bǎi shì  
shī   pèi guó fēng      
shí ér   guān zhě shì gōng