桃花鸂鶒

宋代 张侃
画工天机高,腕有万钧力。把笔解写生,妙处欠人识。 地深烟自引,云敛望不极。谁知只尺间,卷藏栖座侧。 桃枝糁浅红,羞带燕支色。经时叹芳跗,数片堕晴碧。 政缘景色饶,讵忍光阴掷。波心自在流,夕照苦见逼。 雌蜂不受影,容此双鸂鶒。睨目且裴回,暂收西去翼。 笼宽终难驯,水满好脩饰。旁人莫痴心,乘势事箭弋。 庶几久相忘,飞浮欣得得。连旬暑送风,对此融胸臆。 不必形似求,枉费半圭墨。
huà gōng tiān gāo   wàn yǒu wàn jūn jiě xiě shēng miào   chù qiàn rén shí    
shēn yān yǐn   yún liǎn wàng shéi zhī zhī chǐ jiān juǎn   cáng zuò    
táo zhī sǎn qiǎn hóng   xiū dài yàn zhī jīng shí tàn fāng shù   piàn duò qíng    
zhèng yuán jǐng ráo   rěn guāng yīn zhì xīn zai liú   zhào jiàn    
fēng shòu yǐng   róng shuāng chì qiě péi huí zàn   shōu 西    
lóng kuān zhōng nán xùn   shuǐ mǎn hǎo xiū shì páng rén chī xīn chéng   shì shì jiàn    
shù jiǔ xiāng wàng   fēi xīn de de lián xún shǔ sòng fēng duì   róng xiōng    
xíng qiú   wǎng fèi bàn guī