桃花

唐代 薛能
香色自天种,千年岂易逢。开齐全未落,繁极欲相重。 冷湿朝如淡,晴干午更浓。风光新社燕,时节旧春农。 篱落欹临竹,亭台盛间松。乱缘堪羡蚁,深入不如蜂。 有影宜暄煦,无言自冶容。洞连非俗世,溪静接仙踪。 子熟河应变,根盘土已封。西王潜爱惜,东朔盗过从。 醉席眠英好,题诗恋景慵。芳菲聊一望,何必在临邛。
xiāng tiān zhǒng   qiān nián féng kāi quán wèi luò   fán xiāng zhòng
lěng shī 湿 cháo dàn   qíng qián gèng nóng fēng guāng xīn shè yàn   shí jié jiù chūn nóng
luò lín zhú   tíng tái shèng jiān sōng luàn yuán kān xiàn   shēn fēng
yǒu yǐng xuān   yán róng dòng lián fēi shì   jìng jiē xiān zōng
zi shú yìng biàn   gēn pán fēng 西 wáng qián ài   dōng shuò dào guò cóng
zuì mián yīng hǎo   shī liàn jǐng yōng fāng fēi liáo wàng   zài lín qióng