桃花

清代 林古度
几树桃花一色红,野人篱落见春风。种来无意看偏好,开到多时赏复空。 可奈蝶蜂群采处,亦闻鸡犬数声中。曾宜潘岳《闲居赋》,别有芳名自不同。
shù táo huā hóng   rén luò jiàn chūn fēng zhǒng lái kàn piān hǎo   kāi dào duō shí shǎng kōng
nài dié fēng qún cǎi chù   wén quǎn shù shēng zhōng céng pān yuè xián 》,   bié yǒu fāng míng tóng