桃核研歌为庶子叶书山先生赋

清代 姚鼐
丈人石研安得之,苍然古色凝寒姿。开匣四坐尽惊立,蹜手不敢为摩持。 黯澹凸拗水痕渍,镇几礧碨重不陂。润气上结云丝浮,晴天怒翻墨花碎。 阴厓江潭湛深黑,大泽电光划夜晦。幽辉岂非玉质蕴,含芒况淬笔锋利。 昔闻汉武灵台夜,献桃远致曾城驾。馀核犹含茂陵思,不独铜人泣元霸。 或言天上陨星精,下入渊谷为玉英。千秋漱激风波争,至今尚作涛头形。 曾为赵宋宫中秘,上有君谟作题字。御府流传景祐藏,梦华髣髴东京事。 宣和文物《太清楼》,艮岳奇山锦石稠。九重博古亲翰墨,焉知玩物非良谋。 北风尘冥青城路,旧物飘零竟何处。清燕当时御至尊,丹铅此日供儒素。 橐笔朝成奇木对,属车暮奏《长杨赋》。文章犹壮身衰老,金石无情世今故。 龙溪流水万竿竹,无数秋山点红树。丈人雅意慕投簪,他日烟霞墨池吐。
zhàng rén shí yán ān zhī   cāng rán níng hán 姿 kāi xiá zuò jǐn jīng   shǒu gǎn wéi chí    
àn dàn ǎo shuǐ hén   zhèn léi wèi zhòng bēi rùn shàng jié yún qíng   tiān fān huā suì    
yīn jiāng tán zhàn shēn hēi   diàn guāng huà huì yōu huī fēi zhì yùn hán   máng kuàng cuì fēng    
wén hàn líng tái   xiàn táo yuǎn zhì zēng chéng jià yóu hán mào líng   tóng rén yuán    
huò yán tiān shàng yǔn xīng jīng   xià yuān wèi yīng qiān qiū shù fēng zhēng zhì   jīn shàng zuò tāo tóu xíng    
céng wèi zhào sòng gōng zhōng   shàng yǒu jūn zuò liú chuán jǐng yòu cáng mèng   huá fǎng dōng jīng shì    
xuān wén tài qīng lóu gèn yuè   shān jǐn shí chóu jiǔ zhòng qīn hàn yān zhī wán   fēi liáng móu        
běi fēng chén míng qīng chéng   jiù piāo líng jìng chǔ qīng yàn dāng shí zhì zūn dān   qiān gōng    
tuó cháo chéng duì   shǔ chē zòu cháng yáng wén zhāng yóu zhuàng shēn shuāi lǎo jīn shí   qíng shì jīn        
lóng liú shuǐ wàn gān 竿 zhú   shù qiū shān diǎn hóng shù zhàng rén tóu zān   yān xiá chí