叹杨花

唐代 韦应物
空蒙不自定,况值暄风度。旧赏逐流年,新愁忽盈素。 才萦下苑曲,稍满东城路。人意有悲欢,时芳独如故。
kōng méng dìng   kuàng zhí xuān fēng jiù shǎng zhú liú nián   xīn chóu yíng
cái yíng xià yuàn   shāo mǎn dōng chéng rén yǒu bēi huān   shí fāng