昙阳观访文学博介石兼读苍雪师旧迹有感

清代 吴伟业
先生头白发垂耳,博士无官家万里。讲席漂零笠泽云,乡心断绝昆明水。 南来道者为苍公,说经如虎诗如龙。大渡河头洗白足,一枝椰栗栖中峰。 与君相见砉然笑,石床对语羁愁空。故园西境接身毒,雪山照耀流沙通。 神僧大儒却并出,雕题久矣渐华风。呜呼铜鼓鸣,庄蹻起。 青草湖边筑营垒,金马碧鸡怅已矣。人言尧幽囚,或言舜野死,目断苍梧泪不止。 吾州城南祠仙子,窈窕丹青映图史。玉棺上天人不见,遗骨千年蜕于此。 先生结茅居其傍,归不归兮思故乡。尽道长沙军,已得滇池王。 伏波南下开夜郎,乌爨孤城犹屈强。青蛉绝塞终微茫。 忽得山中书,苍公早化去。支遁经台树陨花,文翁书屋风飘絮。 噫嘻乎悲哉!香象归何处,杜宇啼偏哀。月明梦落桄榔台。 丈夫行年已七十,天涯戎马知何日。点苍青,洱海白,道路虽开亦无及。
xiān sheng tóu bái chuí ěr   shì guān jiā wàn jiǎng piāo líng yún   xiāng xīn duàn jué kūn míng shuǐ
nán lái dào zhě wèi cāng gōng   shuō jīng shī lóng tóu bái   zhī zhōng fēng
jūn xiāng jiàn huā rán xiào   shí chuáng duì chóu kōng yuán 西 jìng jiē yuān   xuě shān zhào yào 耀 liú shā tōng
shén sēng què bìng chū   diāo jiǔ jiàn huá fēng tóng míng   zhuāng juē
qīng cǎo biān zhù yíng lěi   jīn chàng rén yán yáo yōu qiú   huò yán shùn   duàn cāng lèi zhǐ
zhōu chéng nán xiān   yǎo tiǎo dān qīng yìng shǐ guān shàng tiān rén jiàn   qiān nián tuì
xiān sheng jié máo bàng   guī guī xiāng jǐn dào cháng shā jūn   diān chí wáng
nán xià kāi láng   cuàn chéng yóu qiáng qīng líng jué sāi zhōng wēi máng
shān zhōng shū   cāng gōng zǎo huà zhī dùn jīng tái shù yǔn huā   wén wēng shū fēng piāo
bēi zāi   xiāng xiàng guī chǔ   piān āi yuè míng mèng luò guāng láng tái
zhàng xíng nián shí   tiān róng zhī diǎn cāng qīng   ěr hǎi bái   dào suī kāi