谭骧病目累日王以文进药愈之因诗柬谭仍以美王云

元代 刘崧
迎风眵泪时簌簌,隔花烟雾方濛濛。科头颦蹙谢过客,十日枯坐幽房中。 王君闻之惜英俊,走马来问为忧忡。探囊试药启羞涩,惧彼白翳侵其瞳。 冷然沃以寒冰雪,眉睫洒洒生清风。朝行犹眩阶下蚁,暮出已辨天边鸿。 只今豪吟饮大酒,青白顾盼何英雄。吁嗟王君习静者,精艺乃尔能神通。 卜商张籍苦不遇,枉使千载称盲翁。速令沽酒市肥羜,往谢昔者开明功。 谭骧谭骧慎尔明与聪,王君之德无终穷。
yíng fēng chī lèi shí   huā yān fāng méng méng tóu pín xiè guò   shí zuò yōu fáng zhōng
wáng jūn wén zhī yīng jùn   zǒu lái wèn wèi yōu chōng tàn náng shì yào xiū   bái qīn tóng
lěng rán hán bīng xuě   méi jié shēng qīng fēng cháo xíng yóu xuàn jiē xià   chū biàn tiān biān hóng 鸿
zhī jīn háo yín yǐn jiǔ   qīng bái pàn yīng xióng jiē wáng jūn jìng zhě   jīng nǎi ěr néng shén tōng
bo shāng zhāng   wǎng shǐ 使 qiān zǎi chēng máng wēng lìng jiǔ shì féi zhù   wǎng xiè zhě kāi míng gōng
tán xiāng tán xiāng shèn ěr míng cōng   wáng jūn zhī zhōng qióng