叹息

宋代 高翥
叹息闲身不自如,长年借屋客中居。 事多只为人情熟,贫甚还因世法疏。 兄弟候归应有梦,交游散去更无书。 攒心万感争催老,白发萧骚欲满梳。
tàn xián shēn   cháng nián jiè zhōng  
shì duō zhǐ wéi rén qíng shú   pín shén hái yīn shì shū  
xiōng hòu guī yīng yǒu mèng   jiāo yóu sàn gèng shū  
zǎn xīn wàn gǎn zhēng cuī lǎo   bái xiāo sāo mǎn shū