叹世
坐对黄花举一殇,醒时还忆醉时狂。
丹砂岂是千年药,白日难消两鬓霜。
身后碑铭徒自好,眼前傀儡任他忙。
追思浮生真成梦,到底终须有散场。
zuò
坐
duì
对
huáng
黄
huā
花
jǔ
举
yī
一
shāng
殇
,
xǐng
醒
shí
时
hái
还
yì
忆
zuì
醉
shí
时
kuáng
狂
。
。
dān
丹
shā
砂
qǐ
岂
shì
是
qiān
千
nián
年
yào
药
,
bái
白
rì
日
nán
难
xiāo
消
liǎng
两
bìn
鬓
shuāng
霜
。
。
shēn
身
hòu
后
bēi
碑
míng
铭
tú
徒
zì
自
hào
好
,
yǎn
眼
qián
前
kuǐ
傀
lěi
儡
rèn
任
tā
他
máng
忙
。
。
zhuī
追
sī
思
fú
浮
shēng
生
zhēn
真
chéng
成
mèng
梦
,
dào
到
dǐ
底
zhōng
终
xū
须
yǒu
有
sàn
散
chǎng
场
。
。