谭山人过草堂有赠

明代 庞尚鹏
乾坤尽是吾儒事,谁称磊落奇男子。如君半字不浪谈,皮里春秋比青史。 古来天地本一家,孑身万里醉流霞。目前管仲岂易得,海内谁为鲍叔牙。 下笔风涛从地起,凭陵草木从风靡。曾期待诏金马门,汉廷久监嗟知己。 岁寒风雪到茅庐,手持痛哭万言书。气吞河岳填胸臆,瓶粟虽空常晏如。 浮名笑付东流外,虫臂鼠肝同覆载。高风千古重夷齐,王侯将相今何在。 世间多少临江麋,抵触偃卧终何为。人生遇合会有时,何用攒眉强赋诗。
qián kūn jìn shì shì   shuí chēng lěi luò nán jūn bàn làng tán   chūn qiū qīng shǐ
lái tiān běn jiā   jié shēn wàn zuì liú xiá qián guǎn zhòng   hǎi nèi shuí wèi bào shū
xià fēng tāo cóng   píng líng cǎo cóng fēng céng dài zhào jīn mén   hàn tíng jiǔ jiān jiē zhī
suì hán fēng xuě dào máo   shǒu chí tòng wàn yán shū tūn yuè tián xiōng   píng suī kōng cháng yàn
míng xiào dōng liú wài   chóng shǔ gān tóng zǎi gāo fēng qiān zhòng   wáng hóu jiàng xiàng jīn zài
shì jiān duō shǎo lín jiāng   chù yǎn zhōng wéi rén shēng huì yǒu shí   yòng cuán méi qiáng shī