谭仁季以二诗见贻走笔次韵

宋代 曹彦约
风声久想杜陵珂,坐对忘年可烂柯。 但觉清谈挥玉柄,也知文律敌金科。 螳螂欲张难当辙,鼹鼠终微漫饮河。 从此异堂风月好,满腔茅塞半消磨。
fēng shēng jiǔ xiǎng líng   zuò duì wàng nián làn  
dàn jué qīng tán huī bǐng   zhī wén jīn  
táng láng zhāng nán dāng zhé   yǎn shǔ zhōng wēi màn yǐn  
cóng táng fēng yuè hǎo   mǎn qiāng máo bàn xiāo