弹琴逾时作解嘲以呈万松老师

元代 耶律楚材
一曲悲风历指寒,昔年曾奉万松轩。本嫌浮脆删吟抑,为爱轩昂变撞敦。 高趣酿成真有味,烦襟洗尽了无痕。禅人若道声尘妄,孤负观音正法门。
bēi fēng zhǐ hán   nián céng fèng wàn sōng xuān běn xián cuì shān yín wèi   ài xuān áng biàn zhuàng dūn    
gāo niàng chéng zhēn yǒu wèi   fán jīn jǐn liǎo hén chán rén ruò dào shēng chén wàng   guān yīn zhèng mén