弹琴效贾岛体

宋代 欧阳修
古人不可见,古人琴可弹。 弹为古曲声,如与古人言。 琴声虽可听,琴意谁能论。 横琴置床头,当午曝背眠。 梦见一丈夫,严严古衣冠。 登床取之坐,调作南风弦。 一奏风雨来,再鼓变云烟。 鸟兽尽嘤鸣,草木亦滋蕃。 乃知太古时,未远可追还。 方彼梦中乐,心知口难传。 既觉失其人,起坐涕丸澜。
rén jiàn   rén qín dàn
dàn wèi shēng   rén yán
qín shēng suī tīng   qín shuí néng lùn
héng qín zhì chuáng tóu   dāng bèi mián
mèng jiàn zhàng   yán yán guān
dēng chuáng zhī zuò   diào zuò nán fēng xián
zòu fēng lái   zài biàn yún yān
niǎo shòu jǐn yīng míng   cǎo fān
nǎi zhī tài shí   wèi yuǎn zhuī huán
fāng mèng zhōng   xīn zhī kǒu nán chuán
jué shī rén   zuò wán lán