叹流水二首
人间莫谩惜花落,花落明年依旧开。
却最堪悲是流水,便同人事去无回。
龙跃虬蟠旋作潭,绕红溅绿下东南。
春风散入侯家去,漱齿花前酒半酣。
rén
人
jiān
间
mò
莫
mán
谩
xī
惜
huā
花
luò
落
,
huā
花
luò
落
míng
明
nián
年
yī
依
jiù
旧
kāi
开
。
。
què
却
zuì
最
kān
堪
bēi
悲
shì
是
liú
流
shuǐ
水
,
biàn
便
tóng
同
rén
人
shì
事
qù
去
wú
无
huí
回
。
。
lóng
龙
yuè
跃
qiú
虬
pán
蟠
xuán
旋
zuò
作
tán
潭
,
rào
绕
hóng
红
jiàn
溅
lǜ
绿
xià
下
dōng
东
nán
南
。
。
chūn
春
fēng
风
sàn
散
rù
入
hòu
侯
jiā
家
qù
去
,
shù
漱
chǐ
齿
huā
花
qián
前
jiǔ
酒
bàn
半
hān
酣
。
。