叹老

宋代 陆游
镜里萧萧白发新,默思旧事似前身。齿残对客豁可耻,臂弱学书肥失真。 渐觉文辞乖律吕,岂惟议论少精神。平生师友凋零尽,鼻垩挥斤未有人。
jìng xiāo xiāo bái xīn   jiù shì shì qián shēn chǐ 齿 cán duì huō chǐ   ruò xué shū féi shī zhēn
jiàn jué wén guāi   wéi lùn shǎo jīng shén píng shēng shī yǒu diāo líng jǐn   è huī jīn wèi yǒu rén