叹贾平章废宅
豪华汨没几星霜,废宅空遗孔道徬。鼠迹印尘盈故榻,燕巢经雨落空梁。
紫云歌断人千古,金谷花残梦一场。世事兴衰总如此,啼鸦不必怨斜阳。
háo
豪
huá
华
mì
汨
méi
没
jǐ
几
xīng
星
shuāng
霜
,
fèi
废
zhái
宅
kōng
空
yí
遗
kǒng
孔
dào
道
páng
徬
shǔ
。
jì
鼠
yìn
迹
chén
印
yíng
尘
gù
盈
tà
故
yàn
榻
,
cháo
燕
jīng
巢
yǔ
经
luò
雨
kōng
落
liáng
空
梁
。
zǐ
紫
yún
云
gē
歌
duàn
断
rén
人
qiān
千
gǔ
古
,
jīn
金
gǔ
谷
huā
花
cán
残
mèng
梦
yī
一
chǎng
场
shì
。
shì
世
xīng
事
shuāi
兴
zǒng
衰
rú
总
cǐ
如
tí
此
,
yā
啼
bù
鸦
bì
不
yuàn
必
xié
怨
yáng
斜
阳
。