唐希雅雪鹊

宋代 陆游
烈风大雪吞江湖,巨木摧折竹苇枯。 乌鸢瑟缩堕地死,岂复能顾卵与雏。 棘枝拔出乱石罅,凛凛生气独有余。 耐寒两鹊亦异禀,羽族有此山泽臞。 神凝气劲中自足,不待晴日相鸣呼。 深知画手亦怪伟,用意直刮造化炉。 氄毛虽细爪翮健,落笔岂独今所无?我评此画如奇书,颜筋柳骨追欧虞。
liè fēng xuě tūn jiāng   cuī shé zhú wěi
yuān suō duò   néng luǎn chú
zhī chū luàn shí xià   lǐn lǐn shēng yǒu
nài hán liǎng què bǐng   yǒu shān
shén níng jìn zhōng   dài qíng xiāng míng
shēn zhī huà shǒu guài wěi   yòng zhí guā zào huà
rǒng máo suī zhǎo jiàn   luò jīn suǒ   píng huà shū   yán jīn liǔ zhuī ōu