唐襄文读书楼歌

清代 谢应之
吾言楼东懒云阁,飞甍四起相连属。楼畔槎丫森古木,皂箧树大刚十围,紫藤盘绕垂溪湄。 梨花如雪当昼开,朱阑拂拂清风来。襄文读书于此楼,经文纬武缥缃求。 儒者知兵足韬略,志意不与常人侔。经义溯源在北宋,胜朝取士神机用。 前有守溪后震川,先生并峙成三人。半山颍滨此正传,思泉精诣难比肩。 古文亦称大作手,但恨词气犹伤繁。分宜当国窃权柄,钤山文序滋浮言。 泉石百年几易主,此人此楼共千古。文介大书刻石存,鸾飘凤泊蛟螭舞。 我亦读书寓此楼,当空叱咤惊风雨。斯文日逐江河下,帷幄何人能御侮。 先生坟墓咫尺间,翁仲依稀夜深语。
yán lóu dōng lǎn yún   fēi méng xiāng lián shǔ lóu pàn chá sēn zào   qiè shù gāng shí wéi   téng pán rào chuí méi    
huā xuě dāng zhòu kāi   zhū lán qīng fēng lái xiāng wén shū lóu jīng   wén wěi piǎo xiāng qiú    
zhě zhī bīng tāo lüè   zhì cháng rén móu jīng yuán zài běi sòng shèng   cháo shì shén yòng    
qián yǒu shǒu hòu zhèn chuān   xiān sheng bìng zhì chéng sān rén bàn shān yǐng bīn zhèng zhuàn   quán jīng nán jiān    
wén chēng zuò shǒu   dàn hèn yóu shāng fán fēn dāng guó qiè quán bǐng qián   shān wén yán    
quán shí bǎi nián zhǔ   rén lóu gòng qiān wén jiè shū shí cún luán   piāo fèng jiāo chī    
shū lóu   dāng kōng chì zhà jīng fēng wén zhú jiāng xià wéi   rén néng    
xiān sheng fén zhǐ chǐ jiān   wēng zhòng shēn